Trải qua một đêm tiêu hồn, ngoại trừ Lệ Nhược Nhã nửa đường lẩn trốn ra, tất cả những người khác đều bị ta xử lý xong gục ngã xuống. Về phần bần đạo mặc dù mỏi mệt gần chết, thế nhưng ít nhất tinh thần của ta còn rất tốt. Những cô bé mỏi mệt không chịu nổi bị dẫn vào trong tẩm cung tự mình nghỉ ngơi, bần đạo và Vong Ưu rốt cục có cơ hội ở chung một chỗ.
"Khi đó ngươi bỏ ta đi rồi là vì tìm người nào?" Vong Ưu gục đầu trên ngực ta nhẹ nhàng hỏi.
"Minh thần." Bần đạo cười nói.
"Tìm hắn làm gì?" Vong Ưu tò mò hỏi.
"Đương nhiên là vì vậy ba linh hồn Thiên sứ bị hắn bắt sống." Bần đạo cười cười giải thích.
"Vì linh hồn Thiên sứ?" Vong Ưu đột nhiên tỉnh ngộ, cười nói: "Ý của ngươi là muốn để cho người của chúng ta đoạt đi thần cách của các nàng?"
"Ha hả, không sai, chính là ý tứ này." Bần đạo cười hì hì nói: "Thần cách thật sự là quá khó có được, trông cậy vào việc tu luyện mà nói, chậm thì mấy ngàn năm, lâu thì vài ngàn năm, chúng ta không có thời gian lâu như vậy để chờ mà ."
"Nhưng mà chàng chỉ cần có mấy trăm năm thôi mà?" Vong Ưu cười nói.
"Ta là ngoại lệ, lúc ấy ta mang theo thần khí Thái Cực Hồn Thạch, nếu không nhờ nó cải tạo thân thể ta từ khi vừa mới ra đời, còn giúp ta ngưng tụ tinh thần lực nữa, ta tuyệt đối không thể trong vòng thời gian năm trăm năm lại trở thành Đại La Kim Tiên. Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772940/chuong-697.html