Text:
"Người nào?" Athéna tò mò hỏi.
"Đương nhiên là những quân nhân đóng ở thiết bích quan rồi." Bần đạo bất đắc dĩ nói :"Bởi vì mà hí kích này chúng ta nhất định phải diễn cho giống, không thể có chút sơ hở làm cho người ta sinh nghi, cho nên đại chiến song phương tuyệt đối sẽ rất kịch liệt, thương vong nhất định sẽ tương đối lớn. Mà nếu như phá quan, những bộ hạ của ta sợ là từ thương thảm trọng. Bọn họ là không thể nào biết Bí mật của nàng, cũng không rõ là mình đang tiến hành một trận chiến tuyệt đối sẽ thất bại, ta cảm thấy có lỗi với bọn họ."
" Không có biện pháp, đây là chiến tranh, chiến tranh tàn khốc." Athéna cũng rất bất đắc dĩ nói Muốn trách cũng chỉ có thể trách bọn họ chỉ là tiểu nhân vật. Đừng quên, chàng thường xuyên treo ở trên miệng một câu, từ bất chưởng binh (nhân từ không thể cầm binh)."
"Ai! Ta vốn cũng không phái tướng quân, ta là đạo sĩ mà?" Bần đạo cười khổ nói :"Ta thật sự không thể coi mạng người như là quân cờ để đùa chơi, đó rành rành là người, không phải quân cờ a? Cho nên ta mới luôn dùng ám chiêu chiến thẳng, vì chính là giảm bớt thương vong chiến tranh. Nhưng không ngờ lại bị chụp lên đầu cái mũ âm hiểm quân thần, thật là buồn bực."
"Vậy bày chờ chàng lại nghĩ ra một ám chiêu a, chỉ cần hợp lý hẳn là có thể giãi quyết được chuyện này." Athéna cười nói.
" Nói rất đúng!" Bần đạo lập tức cúi đầu suy tư một trận, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772880/chuong-637.html