"Ài..." Vong Ưu tiếc hận nói: "Thật ra người nào giúp Giáo Hoàng ra chủ ý cũng không còn trọng yếu, ngay cả lần này hòa đàm thất bại đã không còn là vấn đề lớn nữa rồi. Dù sao thắng thua của trận chiến tuyên truyền cũng không quan trọng bằng đại cục, chúng ta chỉ cần nghĩ ra kế tạm hoãn thời gian lại một chút. Cho dù là có thắng hay không cũng không sao cả. Ta chỉ tiếc là Phúc La Tháp bại lộ quá sớm, đây mới là tổn thất lớn nhất của chúng ta."
"Không sai." Bần đạo bất đắc dĩ nói: "Chúng ta là nên kiểm kê lại một lần xem rốt cuộc là ai có vấn đề, dẫn đến làm cho hắn bại lộ đây?"
"Hẳn là không phải vấn đề bên trong tổng bộ chúng ta." Vong Ưu nói: "Thân phận Phúc La Tháp bên phía chúng ta giữ tuyệt đối cơ mật, ngoại trừ chúng ta ra cũng không có bất kỳ ai biết, không có khả năng tiết lộ ra ngoài."
"Ừ." Bần đạo gật gật đầu nói: "Thân phận của hắn thật ra chỉ có ba người biết, ngươi, ta cùng với Khắc Lý, thậm chí nhân viên chịu trách nhiệm liên lạc của chúng ta ở Thánh Đô cũng không biết là Phúc La Tháp cung cấp tình báo cho bọn hắn."
"Hơn nữa, những nhân viên tình báo kia cho đến hiện tại vẫn không có chuyện gì, cho thấy khả năng bọn họ làm bại lộ Phúc La Tháp là không lớn." Vong Ưu nhíu mày nói: "Cho nên ta có thể khẳng định, trách nhiệm làm hắn bại lộ không có ở bên phía chúng ta, hẳn là chính bản thân hắn không cẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772870/chuong-627.html