"Lời này không đúng rồi." Bần đạo cười nói: "Chẳng lẽ người chim giết người chiếm diện tích chỉ là vì mỗi tài nguyên thôi sao? Điều này cũng quá hoang đường, giống như ở trong hải dương cũng không có bao nhiêu thứ người chim cần có, hơn nữa coi như là cần bọn họ cũng không thể lặn sâu xuống biển sâu khai hoang. Thế nhưng Hải Thần vẫn bị bọn chúng đánh cho trọng thương, đến bây giờ còn đang ngủ say. Có sẵn ví dụ như Hải Thần ở trước mắt, ngươi vẫn có thể nói ra lời nói ngây thơ như vậy. Thật sự khiến cho ta quá thất vọng, chẳng lẽ đường đường chủ thần lại không có kiến thức như vậy sao?"
"Ngươi, ngươi dám nhục mạ ta?" Minh thần Tạp Ba Tư Cơ thẹn quá thành giận nói: "Đừng tưởng rằng trên người của ngươi có khí tức Hỏa Tổ là ta không dám giết ngươi."
"Ha hả, nếu như ngươi đã biết sau lưng ta là hắn, còn dám lớn lối với ta như thế?" Bần đạo cười lạnh nói: "Tính tình Hỏa Tổ không tốt lắm, chuyện này ngươi phải biết chứ?"
"Ha ha ha~!" Minh thần Tạp Ba Tư Cơ cuồng tiếu nói: "Ta dĩ nhiên biết, tính tình hắn nếu như tốt cũng không có bị mất tích mấy vạn năm rồi, hắn bây giờ sợ rằng đã là dữ nhiều lành ít đi? Buồn cười, ngươi lại không biết xấu hổ cầm hắn làm chiêu bài lừa gạt ta, thật là không biết sống chết mà."
"Ha hả, cho dù ta không biết sống chết thì như thế nào?" Bần đạo khinh thường nói: "Đừng tưởng rằng ngươi thật sự đoán trúng rồi. Hừ, ngươi lén lén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772862/chuong-619.html