Thất công chúa không muốn cùng người ta đối kháng cứng rắn, như vậy Giáo Đình sẽ được lợi nhiều hơn, hợp lại chơi trò tiêu hao chính là sở trường của Giáo Đình mà. Cho nên nàng ra lệnh cho hạm đội triệt thoái về phía sau, nhất trí giữ vững khoảng cách với hạm đội tiên phong Giáo Đình. Chiến hạm trọng thương thì Thất công chúa cho chậm rãi lui ra sau cùng, dụ dỗ hạm đội Giáo Đình tiến công.
Tây Á nhìn thấy tình huống này thì hơi suy tư. Sau đó hạ lệnh: "Hạ mệnh lệnh cho hạm đội ở đầu đuổi theo cho ta. Nhất định phải bắt được Thất công chúa."
"Thưa chỉ huy, việc này, các hạ không sợ lại trúng mai phục của Thất công chúa?" Tác Mễ Lạp khuyên: "Chúng ta vẫn nên rút lui đi thôi. Dù sao thành tích hiện tại của chúng ta đã có thể khai báo với Giáo Hoàng rồi, không cần thiết lại đi mạo hiểm như vậy."
"Ta biết ngài đau lòng những pháp sư trên chiến hạm kia, thật ra ta làm sao không đau lòng đây?" Tây Á cười khổ nói: "Nhưng mà trận chiến đã đến một bước này, chỉ cần còn có một đường hi vọng mỏng manh, chúng ta cũng phải kiên trì cho tới cùng. Nếu như bắt không được Thất công chúa cũng phải tận lực tiêu hao hết mấy chiếc thiết giáp chiến hạm kia. Hiện tại nàng ta bị tổn thất một chiếc, sau này chúng ta sẽ dễ dàng hơn một phần."
"Nhưng mà bộ hạ của ta làm sao bây giờ?" Tác Mễ Lạp khổ sở nói: "Một lần Thánh Chiến, rồi một lần đại hải chiến, tổng cộng hao tổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772847/chuong-604.html