Sau khi đánh ngã Cái Thứ, bần đạo run lên Hỗn Thiên Lăng, hướng không trung phất một cái, biến nó giống như một Lưu tinh chùy dùng để ngược đãi. Nhưng không ngờ, vào lúc này Cái Thứ ở một bên khóc lóc gào thét thảm thiết, một bên thân hình biến nhỏ xuống, mang một bộ dáng đáng thương cầu xin ta tha thứ. Trạng thái này của Cái Thứ, dĩ nhiên lực phòng ngự lại giảm xuống rất nhiều, nếu ta một lần nữa thu thập hắn, khiến cho cơ gân đoạn cốt của hắn không gãy mới là lạ.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của hắn, ta làm sao mà xuống tay cho được? Không ngờ tên hỗn trướng này cũng học được cách làm nũng, chẳng qua, bộ dáng ngây thơ kia của hắn lại biểu đạt thật sự rất khôi hài, trực tiếp làm cho tất cả chúng ta đều cười nghiêng cười ngã. Bần đạo thì dở khóc dở cười buông hắn ra, sau đó mắng lớn: "Đừng có giả bộ chó chết nữa, mau mau đứng dậy cho ta"
"Ngao ô!" Vốn, tên gia hỏa này đã đứng dậy hoàn toàn, nhưng khi nghe ta muốn đánh tiếp, hắn lập tức kêu to lên một tiếng lại đổ ầm xuống đất không dậy nổi, nhưng mà cũng đã cải biến tư thế, chổng vó lên trời, phơi lên cái bụng là nơi phòng ngự yếu nhất cho ta, sau đó là kêu rên hừ hừ, ý là, ta có đánh chết đi nữa, hắn cũng không đứng dậy!
"Ha ha!" Thấy hắn vô lại như vậy, toàn bộ mọi người nhịn không được lại càng cười rộ lên, điều đó khiến cho bần đạo trực tiếp choáng váng, buồn bực nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772813/chuong-570.html