Buông nhẹ được thứ trong lòng, bần đạo nhất thời chợt nhẹ đi, trên mặt toát ra vẻ mỉm cười khinh thường, cưỡi Cái Thứ bước mấy bước tới trước cửa lữ điếm. Lữ điếm đang mở, bên trong là một cảnh tượng náo nhiệt. Ttrong đại sảnh dung nạp hơn trăm người cùng ăn cơm, mười mấy người bộ dáng dong binh đang ngồi trên bàn ăn uống thả cửa. Thoạt nhìn giống như là thương đội đi ngang qua nơi này. Lại bọn họ còn đánh mắt liếc mày mờ ám với nhau, hết thảy đã sớm rơi vào trong mắt của ta.
Trong hoàn cảnh bốn phía náo nhiệt, địa phương ở giữa lại an tĩnh dị thường, chỉ có một cái bàn và một người, rượu và thức ăn đã dọn xong, hiển nhiên nàng đang đợi bằng hữu. Người này là một cô gái xinh đẹp mười mấy tuổi, y phục trắng phủ toàn thân, dung mạo đoan trang diễm lệ, nhưng khóe mắt đuôi lông mày mang theo ngàn tầng sát khí, lông mày dựng đứng không giận mà uy, không hợp với hoàn cảnh huyên náo ở chung quanh.
Nhìn thấy ta nàng dịu dàng đứng dậy, nhoẻn miệng cười với ta, trong phút chốc tựa như sông băng tuyết tan vạn vật sống lại, thiên địa vào lúc này cũng mất đi màu sắc, trong mắt ta chỉ là một mình nàng, gương mặt, vẻ mỉm cười. Trong lúc vô tình, bần đạo cứ ngồi không như vậy, giống như bị hàn khí đóng băng muôn đời, triệt để ngây dại.
Nhìn thấy ta thừ người đứng đó, Ái Liên Na rốt cục nhịn không nổi, nàng bất mãn cả giận nói: "Ca ca. Ngươi nhìn người ta như vậy mất phép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772682/chuong-439.html