"Ta nói là tổ mẫu ngươi, là nàng cho Giáo Hoàng ăn." Ông nội bất đắc dĩ nói: "Ai, nàng trừ ta ra, chỉ nhìn trúng duy nhất gã ca ca kia."
"Ngất mất, nàng cũng không biết nghĩ tới ta hả, ta lần này đi ra ngoài bị Giáo Hoàng hại thảm đó, cửu tử nhất sanh nha." Bần đạo cảm khái nói.
"A, ngươi xảy ra chuyện gì?" Ông nội vội vàng hỏi.
"Haizz, một lời khó nói hết." Bần đạo sau đó kể lại sơ lược chuyến đi tới Thú nhân đế quốc cho ông nội nghe, ngay cả thân phận Cái Thứ không cần giữ lại nói thẳng ra hết.
"Không trách được ngươi, tiểu tử này xuất quỷ nhập thần như thế." Ông nội hưng phấn nói: "Thì ra là có chuyện như vậy? Đúng rồi, Đại Địa Chi Hùng là thế nào? Tại sao sớm không nói cho ta biết?" Sau đó ông nội lại bắt đầu thẩm vấn.
"Hắc hắc, ta lúc thu nó tuổi còn rất nhỏ, mới có mấy tuổi, căn bản không biết hắn là Đại Địa Chi Hùng nha!"
Bần đạo liền quỷ biện: "Lúc ấy, nhìn thấy trên người hắn có thương tích, ta tính tốt từ tâm sử dụng pháp thuật cứu trị một chút, hắn rất là cảm kích nên cứ theo chân ta. Ta xem hắn thật đáng yêu, cho nên chứa chấp hắn."
"Thúi lắm, nói đùa hả? Ngươi đừng có lừa ta." Ông nội cười mắng: "Ma thú bị thương là nguy hiểm nhất, không đợi ngươi tới gần, đã sớm tập kích ngươi tan xác rồi. Còn muốn gạt ta?"
"Ông nội, ngài chẳng lẽ không có phát giác, trên người của ta có khí chất vương giả nghiêm nghị không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772634/chuong-391.html