"Xin hỏi, lúc ấy quý ngài lúc đàm phán với Giáo đình có hay không lập ra một ra một chứng từ?" Bần đạo giọng yếu ớt nói.
"Chứng từ? Đương nhiên không có" Á Lộ Khắc bất mãn nói: "Lúc ấy các ngươi không phải nói là Giáo hoàng đang bệnh nặng không thể xử lý công việc được sao, cho nên lời này chính là lời hứa danh dự?"
Ta kháo, chuyện ngu ngốc như vậy mà Thú Nhân vẫn có thể xem như thật sự? Chẳng qua ngẫm nghĩ lại, không tiếp thu thì làm được gì nào? Giáo hoàng mượn cớ bị bệnh không ra, Thú Nhân còn có thể buộc hắn ký tên được sao? Như vậy xem ra, lo lắng trước kia của ta thật là chính xác, lão Giáo hoàng hỗn đản này căn bản là không bị bệnh, hoàn toàn giả dối, không có hắn chỉ huy, tên Hồng y giáo chủ nào dám đứng ra lừa gạt Thú Nhân? Ai, sự tình cho tới bây giờ ta cũng chỉ nhận lấy phần xui xẻo về phần mình thôi.
"Thực xin lỗi, lúc đó các ngươi cùng Giáo đình hiệp nghị ta cũng không hiểu tình hình cho lắm" Bần đạo đành phải ăn ngay nói thẳng. Ta sau khi nói xong những lời này, lập tức bầu không khí chung quanh biến thành xấu đi, tất cả ánh mắt của mọi người đều phẫn nộ nhìn chằm chằm ta.
"Điều đó không có khả năng" Á Lộ Khắc giận dữ thét lên: "Giáo đình nói rõ ràng ngài là người phụ trách mà, bảo mọi người chúng ta đều nghe theo an bài của ngài"
"Á Lộ Khắc tiên sinh, vậy xin hỏi vì cái gì ở trên đường ngài không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772623/chuong-380.html