"Chớ nói nhảm nữa, chúng ta còn chưa cử hành hôn lễ, chỉ mới đính hôn mà thôi!." Bần đạo vội vàng giải thích.
"Đúng vậy. Nếu có ngày hắn kết hôn, chỉ sợ không biết có bao nhiêu tân nương đây?" Mân Nhi trêu đùa.
"Ngươi cũng tính là một?!" Hương Hương cười nói.
"Đáng ghét, xem ta phá ngươi như thế nào !" Mân Nhi nhào tới, hai người nháo thành một đoàn. Ta cười khổ nói với Tiên Nhã: "Các nàng đều hoạt bát thế cả !"
"Ha hả, ngươi theo ta đi một chút được không?" Tiên Nhã cười nói: "Thật lâu không cùng ca ca dạo phố rồi, ở Giáo Đình ta tới chỗ nào cũng có người đi theo, rất phiền aa..a." Vừa nói nàng còn bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn một chút phía sau, nhìn vào đám năm mươi người hộ vệ và mấy gã Ma Pháp Sư bám đuôi.
"Giao cho ta đi." Ta cười nói, đột nhiên sau đó xoay người trao đổi ngắn ngủi với thủ lĩnh hộ vệ đi cùng Tiên Nhã. Bọn họ cũng biết sự hiện hữu của mình tạo thành phiền toái không cần thiết cho Thánh Nữ và ta. Đáp ứng theo ở xa xa, tận lực không hiện diện trước mặt chúng ta.
"Đi thôi." Bần đạo kéo tay Tiên Nhã, ra hiệu cho hai cô bé kia.
Bần đạo mang theo 3 nữ hài tử háo hức đi trên đường cái Thiết Lô Bảo, nơi này cơ hồ không có cảnh sắc gì đẹp hoặc đáng giá chúng ta du lãm. Cửa hàng hai bên toàn bộ làm nghề rèn và cửa hàng binh khí. Chúng ta cũng không có hứng thú đi nhìn mấy món hàng cấp thấp đó. Trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772560/chuong-317.html