"Hương Hương công chúa đang ở phía trước chờ ngươi, ngươi chiêu đãi tốt cho ta, nếu làm cho người ta tức giận bỏ đi, lão tử không tha cho ngươi!" Phụ thân tiện tay ném qua một chiếc roi ngựa, sau đó tàn nhẫn đá vào cái mông của ta một cước, làm cho bần đạo sợ tới mức nhanh chóng nhảy về phía trước, vừa vặn nhảy ra khỏi cửa phòng, phía sau ầm một tiếng, phụ thân đã đem cánh cửa hung hăng đóng lại.
Buồn bực a. Bần đạo cảm giác giống như là bị cưỡng gian ấy, nếu không thể phản kháng, vậy cũng chỉ phải đi đối mặt. Cũng may Athéna nhà ta cũng là người giảng đạo lý, chỉ cần ta đối với Hương Hương công chúa không động tới, nhìn tới là cực hạn, cùng là chỉ là có một cái danh phận mà thôi, nói vậy hẳn sẽ không bị Athéna rút gân lột da, nhiều nhất là bị đánh cho trăm hoa đua nở mà thôi, dù sao không như thế thì bần đạo cũng còn chịu được.
"Đúng rồi, ngài cho ta cây roi này để dùng làm gì a?" Bần đạo khó hiểu cách cửa hỏi phụ thân.
"Đó là quà tặng của người ta, là tín vật đính hôn của ngươi!" Thanh âm không kiên nhẫn của phụ thân từ bên trong truyền tới, "Còn không mau cút đi, quấy rầy ta nữa, cẩn thận lão tử đánh ngươi!"
Vãi lều! Quà tặng? Có đưa roi làm quà tặng sao? Chẳng lẽ người trên thảo nguyên nghèo như vậy sao? Vậy sau này, e là bần đạo phải sống cuộc sống giúp đỡ người nghèo rồi.
Ngay khi bần đạo đang miên man suy nghĩ, bất tri
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772534/chuong-291.html