Khi ta và Tây Tư Nhĩ thân vương vì quăng "hắc gạch" với nhau mà đập cho đầu óc choáng váng thì công tác chuẩn bị chiến tranh của hai bên cũng đang khẩn trương bận rộn tiến hành. Hai bên đều điều động tất cả tài nguyên để chuẩn bị cho đại chiến!
Tây Tư Nhĩ thân vương ngoài triệu tập bộ hạ cũ ra còn vươn xúc tua đến nước ngoài, theo vài quốc gia mua một đống khí giới công thành và một ít quân sự vật tư khác. Còn mộ binh thêm pháp sư đoàn, bù lại tổn thất trước kia. Làm ta giật mình là, trong thời gian ngắn ngủi như vậy người ta có thể triệu tập được một pháp sư đoàn hơn ngàn người. Xỉu, chỉ quy mô không đã hù chết người rồi, bất quá sức chiến đấu thực tế ngược lại không bằng ma đạo đoàn trăm người trước kia.
Tây Tư Nhĩ thân vương hiển nhiên nặng lượng không nặng chất, ngay cả Ma Pháp Học Đồ cũng lấy, lại không nhiều sao? Nhưng mà Ma Pháp Học Đồ cũng tốt, sơ cấp Pháp Sư cũng tốt, cơ hồ là không có tác dụng gì trong chiến tranh.
Ma lực ít đến đáng thương của bọn họ không chỉ có lực sát thương thấp đủ kinh người mà còn phóng vài cái pháp thuật đã phải ngồi xuống minh tưởng khôi phục rồi, thật sự là rất yếu! Pháp sư chưa tới trung cấp đều không có tư cách lên chiến trường!
Mà hành động này của Tây Tư Nhĩ thân vương hiển nhiên không phải để bọn họ hiển uy trên chiến trường, nếu bần đạo không đoán sai thì mục đích tồn tại của họ vẻn vẹn chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772515/chuong-272.html