"Tốt lắm. Tốt lắm! Chút nữa chúng ta lại ôn chuyện nha, ở nơi này có vẻ có không ít người đang xem chúng ta đây?" Bần đạo nhanh nhạy khuyên nhủ.
"A….!" Lúc này Tiên Nhã mới nhớ tới mấy vạn nhân mã ở chung quanh. Sợ tới mức nhanh chóng khôi phục thân thể, sau đó lau lau nước.
Ai nha! Mấy vạn quân đội a, thánh nữ bởi vì sự tồn tại của bần đạo mà trực tiếp quên đi. Bần đạo trộm nhìn mọi người, ba người Đông Ni vì tức giận chết đi trước nhất, bọn kỵ sĩ vẫn duy trì tư thế hành lễ đối Thánh nữ, mà cấp bậc của đám kỵ sĩ này là không đồng nhất, tất nhiên hành lễ cũng bất đồng, ngoại trừ số quan quân quý tộc ra, số người còn lại đều xuống ngựa quỳ dưới đất, đông nghìn nghịt người quỳ a. Không có lời của Tiên Nhã, bọn họ quỳ cho đến chết cũng không thể đứng lên. Bất quá, lúc bần đạo quan sát đám khổ tu sĩ, lại pháp hiện tất cả bọn họ không một người quỳ xuống, cái này giải thích rằng, địa vị của bọn họ ở trong giáo đình thật sự đủ cao. Điều này làm cho ta nhìn bọn họ với cặp mắt khác trước.
"Quân đoàn trưởng Mễ Lạp Tác các hạ. Tiên Nhã ở nơi này trước hành lễ ngài ha" Tiên Nhã sau khi khôi phục tĩnh tâm, đầu tiên lướt qua toàn trường sau đó bảo mọi người đứng dậy, mà đối với trạng thái ẩn thân của Mễ Lạp Tác nói một câu như vậy. Đây là nói mát a, Tiên Nhã tỏ vẻ bất mãn đối Mễ Lạp Tạp.
Cùng lúc ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772486/chuong-243.html