Đông Ni cùng Mã Hách hoàn toàn không nghĩ La Nạp Đa sẽ đến. Hai người mặt nhìn nhau, cũng dự cảm tới chuyện hôm nay không dễ làm rồi. Đợi đến khi ta cùng La Nạp Đa một xướng một họa đem Song Hoàng bọn họ diễn xong xuôi, bọn họ mới có phản ứng. Đông Ni và Mã Hách đều là lão gia hỏa, người cần danh, cây cần vỏ. Hôm nay trước mặt mọi người nhận nhục nhã như thế, thần trí hai người cực kỳ vọng động.
"Hừ. Ngươi đã muốn nhúng tay, chúng ta cũng không ngại thêm một." Mã Hách lạnh lùng thốt: "Thế nhưng, ta cần phải nhắc nhở các ngươi, ba đối hai, ưu thế vẫn ở bên chúng ta, các ngươi không nên vọng động thì tốt hơn!"
Lần này, không đợi ta lớn lối, một trận thanh âm xôn xao truyền tới. Cửa thành ở sau lưng ta mở ra một khe nhỏ. Một tiểu cô nương dùng hai tay đẩy cửa vọt ra. Thấy vậy mọi người chung quanh liên tiếp đổ mồ hôi lạnh. Cửa thành này cao mười hai mét, gồm hai cánh, mỗi một cánh cũng rộng ba thước, dày một thước. Toàn bộ là sắt đúc, lại gắn thêm vài tấm bảo vệ trên bề mặt, hai cảnh cửa tổng trọng lượng gần trăm tấn. Mặc dù dưới có ròng rọc, nhưng bình thường không có mười mấy tráng hán căn bản đẩy không ra. Nhưng thời điểm này Tạp Thu Sa dường như không tốn chút khí lực, mặt không đỏ hơi thở không gấp. Còn sôi nổi chạy đến trước mặt ta.
"Nghe nói có người muốn khi dễ ngươi, Tạp Thu Sa tới hỗ trợ, ngươi xem đi, ta liền đánh gục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772484/chuong-241.html