Kỳ thật Ám Dạ Tinh Linh quá âm hiểm không chỉ vẻn vẹn là ám sát quan quân, mà là nơi nơi kiến lập hỗn loạn. Tỷ như, Ám Dạ Tinh Linh bất lương nào đó biến ảo thành một gã quan trên, sau đó nghênh ngang tiêu sái đi vào quân đội bạn, làm cho đám cấp dưới mất mặt, rồi đâm chết quan trên dấy lên sự phẫn nộ của cấp dưới chạy đến thì gã quan trên đó đột ngột biến mất. Vì thế vù một cái, quan trên bị oan uổng, dưới tình huống không chút phòng bị nào, đã bị người ta hùng hùng hổ hổ tới làm thịt. Mà người bên này cũng không phải ngồi không? Mắt thấy quan trên bị người ta giết một cách không minh bạch, như thế nào bỏ qua được? Phản đối! Khai chiến. Nếu gặp phải một gã khôn khéo, có thể nhịn được phẫn nộ trước sự chất vấn, nhưng mà nhóm Ám Dạ Tinh Linh nào có thể cho hắn có cơ hội chứ? Gã chất vấn kia tại vừa mới bắt đầu mở miệng đã bị người ta dùng tên bắn lén mà chết. Lại nói, sau khi bị giết đó, đại khái sẽ không có ai ngốc đến nỗi đi phân rõ trắng đen. Chiến đấu tự nhiên phát triển thành một cách duy nhất đó là bất mãn.
Bởi vậy, nhiệm vụ của Ám Dạ Tinh Linh hoàn thành phi thường tốt, nếu … nếu không có mấy tên gia hỏa to gan lớn mật bao cả thiên địa, có thể nói hoàn mỹ hoàn toàn. Bởi vì, ta biết rõ năng lực của bọn họ, cho nên trong mệnh lệnh của không có yêu cầu đi ám sát nhân vật trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772429/chuong-186.html