"Những con dã thú kia của thất công chúa lão tử đã từng kiến thức qua, nói thật chẳng khác con chó là mấy." Ta trái ôm phải ấp nghênh ngang bước vào tiếp theo nói :"Thật là tên hỗn trướng không biết sống chết, quả là làm ta được mở rộng tầm mắt a!"
"Hả là hắn !" Vốn Tiểu Khuyển Xuân Lãng muốn nói 'con mẹ thằng nào dám nói thế', nhưng mà thìn thấy là ta liền lập tức im lặng. Bởi vì hắn cũng không ít lần ngầm giao dịch với ta, tuy rằng đều là mang chiêu bài quốc gia mua, nhưng mà ta tin chắc, nếu sau này để cho Ngõa Nạp quốc vương biết được hắn ở bên trong tham ô bao nhiêu thì e rằng kết cục của Tiểu Khuyển Xuân Lãng chỉ có là nghìn đao phân thây, thêm nữa là cả nhà bị tịch thu toàn bộ tài sản. Có một nhược điểm như vậy nằm trong tay ta, hắn thấy ta còn không thể như chuột thấy mèo sao?
" Nguyên lai là lãnh chủ đại nhân!" Tiểu Khuyển Xuân Lãng vội vàng đổi giọng, vẻ mặt a dua nói :"Đại nhân gần đây vẫn mạnh chứ?"
"Trong phòng quốc vương cùng hơn mười vị đại thần đều bị tốc độ trở mặt của Tiểu Khuyển Xuân Lãng dọa cho ngây người, khi bọn hắn còn chưa kịp phản ứng thì tiếp theo ta lại làm cho bọn hắn bị chấn kinh một phen.
Rất kiêu ngạo ôm chặt hai vị công chúa, sau đó ta hướng Tiểu Khuyển Xuân Lãng chửi ầm lên nói :"Ngươi có phải chán sống rồi phải không? Dám đến nơi lão tử mà lớn lối? Thất công chúa các ngươi không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772420/chuong-177.html