Trong khi bần đạo đang trên đường đến lãnh địa của mình thì trận chiến chuẩn bị đã lâu giữa Ngõa Nạp và Tạp Tây Á rốt cục đã bạo phát.
Đầu tiên, thất công chúa sau khi ngựa không dừng vó trở về nước, lập tức xuất ra thủ lệnh quốc vương tự tay viết, tiếp quản chức vụ tổng chỉ huy quân bộ của quân đội Ngõa Nạp vương quốc, đồng thời tiến hành tổng động viên cả nước, nhanh chóng tập kết quân đội phân tán khắp nơi trên đất nước.
Cuộc xâm lấn lần này của nàng lấy lý do Ba Lạp Đốn nguyên soái tại Thánh Đô trên đại cạnh kỹ tràng vô cùng không nể mặt Ngõa Nạp, cho nên nàng phát đi một thông điệp ngoại giao cho Tạp Tây Á, rằng nếu Tạp Tây Á có thể bãi miễn Ba Lạp Đốn nguyên soái đồng thời đi nhận lỗi thì có thể miễn đi họa chiến tranh. Đó là một điều kiện cùng một cái cớ hết sức ngu ngốc, có thể nói người cho dù có thiếu i ốt đến cách mấy cũng không tin tưởng cái chuyện ma quỷ này của thất công chúa.
Nhưng mà, trên đời quả thật là có một số người như vậy, ngu ngốc đến không thể nào ngu hơn. Tỷ như quốc vương bệ hạ của Tạp Tây Á, hắn là một tên phế vật không hề có chủ kiến, chuyện tình rõ ràng như ban ngày thế mà hắn còn muốn hỏi ý kiến quần thần. Thần tử dưới tay hắn đều là bọn ngu ngốc chỉ biết tranh giành quyền lợi, đã sớm nhìn không vừa mắt cái cách đối nhân xử thế của nguyên soái bàn thạch quân đoàn, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772415/chuong-172.html