Sau khi hoàn thành hết thảy, đoàn người chúng ta trở về tân quán, còn Tiên Nhã thì tất nhiên lưu lại Giáo Hoàng cung.
Đợi tất cả mọi người ngồi xuống, phụ thân là người đầu tiên chửi ầm lên nói :" Cái tên hỗn trướng không biết trời cao đất rộng này, ngươi cho ngươi là ai hả? Ngay cả Giáo Hoàng cung cũng dám đập. Muốn liên lụy cả nhà chịu chung xui xẻo với ngươi phải không?"
"Chúng ta dầu gì cùng Giáo Hoàng cũng là mang quan hệ họ hàng, ta thấy hắn cũng sẽ không trừng phạt ta!" Bần đạo không cho là đúng phản bác nói.
"Ngươi!" Phụ thân miệng vốn cũng không lưu loát, bị ta chặn họng lại làm cho tức giận đến không thèm để ý tới ta nữa.
"Phụ thân, nếu là có người dám tát mẫu thân một cái, ngài có sẽ quản hắn là tên khỉ gió nào không?" Bần đạo hỏi.
"Quản nhà hắn là cái khỉ gió gì ư? Lão tử cứ đập chết hắn trước rồi nói sau." Phụ thân cả giận nói.
" Đúng a! Tiên Nhã bị người ta đánh trước mặt mọi người, lão tử đâu thèm quản hắn là thứ gì, làm thịt rồi nói sau. Ta có sai sao? Ta nghĩ nếu ta không làm như vậy, ta còn là nam nhân sao? Ta còn xứng là con của Long Khiếu Thiên sao?" Bần đạo đứng lên hướng hắn quát to.
"Nhưng mà ngươi giết hắn là được rồi, cớ sao còn đem Giáo Hoàng cung đập phá đến như vậy?" Phụ thân cười khổ nói.
"Ngất! Ta nếu như có bổn sự của ngươi, đương nhiên nói giết là giết. Nhưng mà ta không có a! Ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-tam-phong-di-gioi-du/772372/chuong-129.html