Trong mật thất.
Lâm Trường An mở mắt, luồng pháp lực vận quanh tĩnh mịch như sông ngầm.
Trong lòng hắn vẫn không khỏi nghĩ đến việc Thẩm Liệt nôn nóng dùng phá giai đan và Vân Dao lạnh lẽo xa cách hai năm nay.
“Không ổn... Thẩm huynh đâu phải người hồ đồ như vậy, lại thêm Vân Dao dường như có điều giấu kín...”
Nhưng rồi hắn lắc đầu.
“Chuyện của người khác, ta xen vào làm gì. Quan trọng nhất, vẫn là đạo ta.”
Hắn rút Thanh Trúc Kiếm, vừa được tái luyện thượng phẩm, vung thử — ánh kiếm lóe vàng, chém sâu ba tấc vào vách đá cứng.
“Quả là thêm kim tinh có khác.”
Nét cười hiếm hoi xuất hiện nơi môi.
Hắn thu kiếm, lòng thầm định.
“Đạo trời rối ren, chuyện giữa Ly Hỏa Cung và Vân Dao, ta tránh xa thì hơn... trở lại chuyên tâm luyện phù và bồi dưỡng linh thú.”
Bên ngoài, chiến cuộc ngày càng khốc liệt, nhưng với tu sĩ đã đạt Luyện Khí tầng tám, gia tài đầy đủ, lại chẳng đắc tội kẻ mạnh,
ngay cả gió lớn ngoài kia cũng chẳng lay chuyển được yên tĩnh trong căn viện này.
Nhưng cùng lúc đó — một ngọn lửa khác bốc cháy khắp phường! Không ai biết tin từ đâu tới trước,
chỉ trong nửa ngày, cả Thanh Trúc phường đã nổ tung bởi một lời đồn động trời:
“Trong mạch núi Vân Vụ, xuất hiện thượng cổ bí cảnh!”
Nghe kỹ hơn –
di tích thượng cổ tu sĩ, nơi chôn giấu công pháp cổ, thần binh, linh đan, thậm chí là vật Trúc Cơ, Nguyên Anh di bảo!
Khi ấy, Lâm Trường An đang ở Chân Bảo Lâu mua đạo dụng.
Từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-sinh-tu-tien-bat-dau-tu-ve-phu/5298058/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.