Đột nhiên, Tiêu Thần biến sắc, bởi vì hắn phát hiện Vương Tử Phong lộ ra một nụ cười tà dị, cả người gần như trong suốt phát ra quang mang vô cùng chói mắt, toàn thân bắt đầu rạn nứt tựa hồ như sắp vỡ vụn ra.
Tiêu Thần thân thể hóa thành một đạo điện quang,toàn lực lui về phía sau.
Một cỗ lực lượng đáng sợ bộc phát tràn ra khắp nơi.
"Oanh!"
Theo bạo phát năng lượng đáng sợ ấy, thân thể của Vương Tử Phong vỡ vụn ra, cây cối xung quanh đổ rạp xuống tạo thành một vùng bằng phẳng lớn! Thân thể Tiêu Thần tuy bị bao phủ trong vụ nổ lớn đó nhưng y vẫn cố gắng kháng cự liên tục tránh cây cối đổ xuống bay vọt ra ngoài.
Trên khóe miệng còn rỉ máu, run rẩy ngồi trên mặt đất nhưng hắn vẫn nở nụ cười như trút được gánh nặng, sát ý kiên định, hành sự dứt khoát, hắn cuối cùng cũng đã giải quyết được hai cường địch, giải quyết được sự uy hiếp sinh tử.
Trên vách núi hồng quang chói mắt, truyền đến từng đợt hơi nóng đáng sợ, đỉnh núi đã bị tan chảy thành nham thạch đang từ từ chảy xuống.
Dưới núi lửa cháy nghi ngút, mấy vùng phụ cận không ngừng vang lên những tiếng rít gào của đám hung thú. Tất cả dã thú gần đó đã bắt đầu bỏ chạy toán loạn.
Lửa lớn dần dần lan ra khắp nơi, ánh lửa ngút trời trong màn đêm trông rất chói mắt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m
Tiêu Thần nén đau, nhặt lấy thanh trường kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-sinh-gioi/2192000/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.