Sáng sớm hôm sau, Cố Cửu Tư vừa thức dậy đã phát lệnh bắt người trên toàn thành. Vương gia đã bị bắt vào ngày quân đội tấn công Huỳnh Dương, ba nhà còn lại thì biểu lộ sự thận trọng và bình tĩnh dị thường sau cuộc nói chuyện đêm qua.
Các gia tộc lớn chấp nhận vận mệnh nhưng mỗi cá nhân lại có suy nghĩ riêng. Vì vậy lúc quan binh phá cửa vào nhà, khắp nơi là cảnh tượng người trong gia tộc chỉ trích lẫn đùn đẩy tội cho nhau và vài người còn định chạy trốn.
Thành Huỳnh Dương náo nhiệt vô cùng; đâu đâu cũng tràn ngập tiếng gào khóc, tiếng chửi bậy, và tiếng quát mắng.
Liễu Ngọc Như dậy từ sớm, nàng dẫn người ra ngoài thành rồi tới kho hàng.
Trong kho hàng không có người; mấy ngày trước nàng đã cho mọi người rời đi, hàng hóa cũ cũng được vận chuyển đến nhà kho khác. Liễu Ngọc Như dạo vòng quanh bến tàu, nàng gửi thông báo cho những người đã rời đi hãy trở về, đồng thời nhắn người làm tại nhà kho khác rằng tàu thuyền đã có thể bắt đầu trả hàng.
Lúc về phủ, Liễu Ngọc Như đi ngang Triệu gia thì thấy một nam tử mặc quần áo xộc xệch lao ra ngoài. Ngay lập tức, gia đinh xông tới bắt lấy nam nhân kia. Nam nhân vừa giãy giụa trên đường cái vừa khóc thét, “Các ngươi bắt ta làm quan, bắt ta thực hiện mấy việc này, các ngươi ở nhà hưởng phúc nhưng luôn miệng nói chúng ta là người một nhà. Bây giờ gặp nạn thì chả thèm hỏi ý kiến đã ép ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-phong-do/2692351/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.