Chuyển ngữ: Mơ
Bệnh viện bao hết một cái xe buýt, lúc Bạch Tiên Tiên và Trần Lẫm đến, các đồng nghiệp cũng lục tục lên xe. Nhìn thấy Trần Lẫm cùng đi đến, nhóm đồng nghiệp hôm qua không xem tin nhắn quả nhiên đều rất kinh ngạc.
Bạch Tiên Tiên thân thiện chào hỏi mọi người, Trần Lẫm cúi đầu theo sau lưng cô, kéo khẩu trang lên.
Hàng cuối cùng của xe buýt còn trống, Bạch Tiên Tiên tặng vị trí gần cửa sổ cho Trần Lẫm, ngồi xuống ở bên cạnh anh. Trong xe toàn tiếng cười nói, nghỉ phép đi du lịch mùa thu nên tất cả mọi người rất vui vẻ, vừa nói chuyện vừa chia đồ ăn vặt.
Bạch Tiên Tiên cũng lấy một túi hạt dưa lớn từ trong túi ra, chia cho các đồng nghiệp ngồi bên cạnh. Lúc cô nắm một nắm hạt dưa ngũ vị hương chuẩn bị đưa cho Trần Lẫm mới nhìn thấy người vừa rồi còn yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ xe cúi đầu có chút không tự nhiên, hai tay cất trong túi áo hoodie, cả người như cứng đờ.
Cô tiến tới nhỏ giọng hỏi anh: "Làm sao vậy?"
Trần Lẫm quay đầu nhìn cô một cái, mí mắt cụp xuống, tiếng nói nhỏ xíu khó xử: "Tôi không mang những thứ đó."
Tất cả mọi người đang chia đồ ăn vặt rất tình cảm và nhiệt tình. Nhưng anh chưa từng tham gia kiểu tụ họp này, không biết còn cần mua những thứ này.
Bạch Tiên Tiên nhìn anh cụp mi mắt, trong lòng lại hơi khó chịu.
Cô mím môi dưới, nhấc ba lô để ở bên chân lên, móc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lao-ep-toi-lam-thien-su/2627310/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.