CHUYỂN NGỮ: ALL IN - PHẬT THỦ
Tạ Ý quay sang hỏi Bạch Tiên Tiên: “Đây có được coi là hành vi ngược đãi trẻ em không nhỉ?”
Bạch Tiên Tiên lắc lắc đầu: “Cũng không thể nói như thế…” Cô trầm tư một lát mới bổ sung: “Cùng lắm cũng chỉ có thể nói là vì lòng kính yêu dành cho sư phụ, đồ đệ cố gắng, nỗ lực hết mình thôi.”
Tạ Ý đập Bạch Tiên Tiên một cái.
Lúc hai người bước vào, Linh Minh vừa thấy Tạ Ý thì thoáng kinh ngạc, nhanh tay lẹ mắt ra hiệu cho đồ đệ yêu nhanh chóng cất điện thoại di động đi.
Tạ Ý cười khẩy nhìn anh ấy: “Anh bị thương sao không nói với tôi một tiếng?”
Linh Minh ngượng ngùng cười: “Vết thương nhỏ mà thôi, không nỡ để cô lo lắng.”
Thấy sắc quên bạn, tên nào đó đã hoàn toàn quên mất việc chào hỏi Bạch Tiên Tiên. Ngượng ngùng một chút, bầu không khí rất nhanh trở về trạng thái vui vẻ, hoà hợp. Linh Minh nhiệt tình mời mọc: “Ngồi đi, ngồi đi. Muốn ăn gì cứ tự nhiên nhé.”
Người tới thăm không ít. Trong phòng bệnh hoa quả chất thành núi, Tạ Ý tiện tay cầm một quả quýt, bóc vỏ sạch sẽ, đưa cho Quán Tâm.
Quán Tâm tỏ vẻ được yêu chiều mà sợ hãi, hoảng hốt nói: “Không… không… Không! Con không ăn… Cảm ơn sư…”
Linh Minh: “Khụ khụ khụ….!”
Quán Tâm: “Cảm ơn chị ạ.”
Tạ Ý:???
Cô nhét một quả quýt khác vào tay thằng bé: “Lột cho sư phụ em đi.”
Quán Tâm: “Dạ.”
Nhóc Quán Tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lao-ep-toi-lam-thien-su/2627236/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.