Giọng phụ thân trong đêm đặc biệt rõ ràng:
"Năm đó, chính là nó vẫn luôn cầu cưới con, mà cha vốn cũng có ý gả con cho nó."
Hóa ra sớm như vậy? Phụ thân thở dài một tiếng:
"Nó bị nhiễm hàn khí, vẫn luôn bệnh, lúc tốt lúc xấu. Ngày mai, con thay cha đi thăm nó một chút đi."
Ta trầm mặc, không có đáp lời.
Mãi đến khi tiệc tan, bóng dáng cao gầy kia vẫn quanh quẩn trong đầu không sao đi được.
Hôm sau, ta vẫn đi tới sân viện của Thẩm Cận Hàn. Mùi t.h.u.ố.c tràn ngập.
Hắn dựa nghiêng bên cửa sổ, sắc mặt tái nhợt, trong tay lại vẫn cầm một quyển sách, đọc say sưa.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn ngước mắt nhìn lại, hoảng loạn lại vui mừng khôn xiết, giãy giụa muốn ngồi thẳng:
"Phu... Hà tiểu thư? Sao người lại tới đây?"
"Nằm yên."
Ta đi nhanh vài bước, ấn vai hắn lại, chạm tay hơi lạnh.
Hắn nghe vậy dựa trở về, ánh mắt lại vẫn luôn dừng trên người ta.
Trầm mặc một lát.
Ta mở miệng:
"Phụ thân nói... năm đó, ngươi vẫn luôn nguyện ý cưới ta?"
Đầu quả tim hắn nổi lên một tia ửng đỏ, nhẹ nhàng gật đầu:
"Đúng vậy."
Ta nhìn hắn, không hiểu hỏi:
"Ta khi đó thanh danh hỗn độn, càng không có dung mạo khuynh thành. Mà ngươi, cũng tuyệt không phải kẻ ham quyền phụ quý."
Hắn hơi rũ mắt:
"Bởi vì... tiểu thư từng cứu ta."
Ta nghi hoặc:
"Cứu ngươi?"
Giọng hắn trầm thấp chậm rãi:
"Khi mới vào kinh thành, lộ phí bị trộm, ta bị khách điếm xua đuổi, là xe ngựa của tiểu thư ngài đi ngang qua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273196/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.