Nó ngước đôi mắt to ướt sũng nhìn ta, nhỏ giọng nói:
"Hoa sen nở đẹp... muốn hái cho mẫu thân..."
Nói rồi giơ lên cành sen tàn trong tay.
Vừa nhìn đã ngẩn người.
Khi nó muốn giấu ra sau lưng, ta lại nhận lấy hoa sen:
"Quả thật rất đẹp, ta... thích lắm, cảm ơn Trường Lạc."
Ta đứng dậy, vẫn nắm tay nó, nói lời cảm tạ với Thẩm Cận Hàn:
"Đa tạ phu t.ử."
Hắn nhìn ta dắt tay Trường Lạc, mỉm cười đáp:
"Phu nhân nói quá lời rồi, việc nằm trong phận sự thôi."
Ta không nói thêm gì nữa, dắt Trường Lạc đi về chỗ ở.
Tay nó giật giật trong lòng bàn tay ta, lặng lẽ nắm lại một ngón tay của ta.
Đường về không dài, bóng chiều dịu nhẹ.
Ta hỏi: "Có ngã đau không?"
Giọng nó trong trẻo hơn chút: "Không đau! Bùn mềm xốp lắm!"
"Sách học thuộc đến đâu rồi?"
"[Tam Tự Kinh]! Nhân chi sơ tính bản thiện! Phu t.ử khen con có trí nhớ tốt!"
"Ừ."
"Mẫu thân..."
"Hả?"
"Sau này con... có thể luôn gọi mẫu thân không?"
"... Có thể."
"Mẫu thân?"
"Ừ."
"Mẫu thân!"
"Ừ!"
Tay nó, trong lòng bàn tay ta dần dần ấm áp lên.
20
Trường Lạc càng thêm hoạt bát, cũng càng thích trêu chọc Thẩm Cận Hàn.
Không biết lôi từ đâu ra cuốn "Kinh Thi", đối diện Thẩm Cận Hàn liền nói:
"Phu t.ử phu t.ử, thư cưu thành đôi, giống như ngài và mẫu thân vậy!"
Chọc cho Thẩm Cận Hàn ho nhẹ, vành tai ửng đỏ.
Nó còn lén lút nhét bánh hoa đào ta mới làm cho Thẩm Cận Hàn.
"Mẫu thân làm, phu t.ử nếm thử đi."
Đáy mắt Thẩm Cận Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273194/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.