"Chỉ vì đứa nhỏ này hy sinh vì ta, các ngươi liền muốn ta lấy mạng trả?"
"Là các ngươi làm đúng không?!"
Nó lại nói:
"Đây là ngươi nợ nó! Ngươi lấy mạng bồi thường là thiên kinh địa nghĩa!"
Ta c.ắ.n răng giận dữ mắng:
"Ngươi nói ta nợ nó?!"
"Ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem! Nhìn xem dáng vẻ ta nằm trong vũng m.á.u bây giờ đi!"
"Từ khi m.a.n.g t.h.a.i nó, ốm nghén móc rỗng lục phủ ngũ tạng của ta, đêm không thể ngủ!"
"Nay nỗi đau sinh sản này, giống như thiên đao vạn quả, róc xương lột gân!"
"Cho dù may mắn sống sót, chờ đợi ta cũng là khí huyết lưỡng hư, tạng phủ lệch vị trí, thậm chí cả đời bệnh tật quấn thân!"
"Đây chẳng lẽ không phải đau?! Không phải khổ?! Không phải lấy mạng của ta mà đổi mạng của nó?!"
"Cho dù ta thật sự nợ nó một cái mạng! Vậy bây giờ ta nói cho ngươi biết, món nợ này, ta đã trả rồi!"
Ta căm phẫn bất bình:
"Dựa vào đâu?! Dựa vào đâu đây là thiên kinh địa nghĩa?! Dựa vào đâu Giang Chiêu chẳng cần làm gì là có thể hân hoan làm cha, mà ta lại phải dạo một vòng quỷ môn quan, muốn tìm đường sống còn phải bị các ngươi chỉ trích ngoan độc?!"
"Dựa vào đâu mà cơ hội trọng sinh nó cầu được kiếp trước, lại nhất định muốn ta kiếp này dùng thêm một cái mạng đi trả?!"
"Mạng của nó là mạng, mạng của ta không phải là mạng sao?!"
"Ta sinh nó, là dùng nửa cái mạng của ta đổi lấy! Chẳng lẽ còn chưa đủ sao?!"
"Ngươi nói cho ta biết đi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273192/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.