"Không cần! Chỉ cần mẫu thân sống!"
"Nàng tuy sinh ra ngươi, nhưng chưa từng nuôi dưỡng ngươi, ngươi vẫn nguyện dùng tiên duyên đổi cho nàng trọng sinh?"
Nó không hề chần chừ nói:
"Nguyện ý!"
Tại sao lại đối tốt với ta như vậy? Chỉ vì ta là mẫu thân của nó sao?
Nhưng ta làm sao xứng làm mẫu thân của nó chứ?
...
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại một ngày trước khi hòa ly với Giang Chiêu.
"Phu nhân, người thật sự muốn hòa ly với Hầu gia sao?"
Tiếng của Nguyệt Linh đ.á.n.h thức ta.
Ta nhìn thư hòa ly đã viết xong trên tay.
Ta đưa tay sờ sờ bụng dưới, rơi vào trầm tư.
3
Ta và Giang Chiêu là thanh mai trúc mã.
Dung mạo, gia thế của hắn đều là bậc nhất.
Chỉ là trong mắt phụ thân, hắn vẫn không xứng với thiên kim Tướng phủ như ta.
Phụ thân nói:
"Giang Chiêu tâm tư bất chính, không phải lương phối."
Nhưng ta lại không cho là vậy.
Giang Chiêu đối xử với ta cực tốt, chuyện gì cũng chiều theo ta, chưa bao giờ để ta phải thương tâm buồn bã.
Phụ thân ép ta đọc sách, hắn bèn dẫn ta trốn học lén gặp riêng.
Hắn nói đọc sách vất vả, nếu ta không thích thì có thể không học.
Dẫu cho ta không biết chữ, hắn cũng sẽ chăm sóc ta.
Ta nghe xong lại càng vui mừng.
Ngày ngày cùng hắn lêu lổng, bỏ bê việc học.
Đêm cập kê ấy, Giang Chiêu quỳ xuống cầu cưới ta.
Ta vừa kinh ngạc vừa thẹn thùng:
"Chàng mau đứng lên! Dưới đầu gối nam nhi có vàng, sao có thể tùy tiện quỳ!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/truong-lac-nhu-ngoc/5273187/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.