Chương 30
Lăng Dục Cẩn cho rằng Lăng Điềm Điềm đã trải qua chuyện nguy hiểm nào không tiện mở miệng mới suy yếu thành cái bộ dáng kia, cậu còn khẩn trương đặt cây nhỏ vào túi áo, còn thường xuyên quan sát tình huống của Lăng Điềm Điềm, lo lắng tới cực điểm.
Kết quả, là do Lăng Điềm Điềm ăn quá no??
Ăn quá no...
Quá no...
...
Ha hả.
Lăng Dục Cẩn bỗng nhiên tra hỏi làm Lăng Điềm Điềm sợ tới mức hai cái lá lập tức cứng đờ.
Làm sao đây làm sao đây, Đại Bảo sẽ tức giận mất, nếu cậu ấy biết nó có thể hấp thu năng lượng từ quái vật thì sau này có thể sẽ cự tuyệt làm đồ ăn cho nó không? Trong nháy mắt Lăng Điềm Điềm lóe ra rất nhiều nghi vấn, sau đó suy tư một hai giây, quyết đoán nằm vật xuống trên lòng bàn tay Lăng Dục Cẩn, còn cực kỳ có hình tượng mà giật giật một cái lá.
Ý bảo, mệnh đã không còn, chớ nhớ chi nữa.
Động tác giả chết của Lăng Điềm Điềm đúng là cực kỳ chuẩn.
Chuẩn tới mức làm cho Lăng Dục Cẩn rất tức giận.
Rất tức.
... Hình như cũng không tức giận lắm ヽ(*3"*)
Kỳ thật Lăng Điềm Điềm cũng không biết chuyện sẽ biến thành cái dạng này.
Nó cho rằng, những tuyển thủ tham gia trận đấu sẽ không gặp được đám dân bản địa này.
Bởi vì dân bản địa sinh sống ở phía trên đại thụ trong rừng mưa, trên cơ bản thì không có khả năng bị người ngoài phát hiện được, thậm chí ban tổ chức cũng chưa từng thông báo cho tuyển thủ về chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-xuyen-viet-dich-ngu-hao-gia-dinh/1130310/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.