Lãnh Ngạo bất đắc dĩ nhìn cô gái cứng đầu trước mắt. Tiểu nha đầu thật sự rất vô lí. Hắn không ăn được thịt đã đành, ngay cả hương thơm cũng không cho hắn ngửi!! Đừng nằm mơ! Hắn tuyệt đối không chịu lỗ…
Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thấy mình sai, Lãnh Ngạo dứt khoát để cho Thiên Tuyết tự bình tĩnh suy nghĩ một lát. Chính mình ra ngoài tìm chút đồ ngon vào dỗ sủng vật rắc rối này.
Nghe cửa “cạch” một cái đóng lại, chưa đến năm giây, trong lòng Thiên Tuyết đã ngỗn ngang trăm bề cảm xúc, giật mình, mờ mịt, bi thương, đau khổ. Chỉ cần nghĩ đến việc Lãnh Ngạo đã làm với cô tối qua, Thiên Tuyết không thể che dấu trái tim hốt hoảng của mình. Nhất là khi sau khi việc kia xảy ra hắn lại đi mất, một lời cũng không nói với cô!
Chờ một chút! Thiên Tuyết cố gắng ổn định tâm tình, cuối cùng thở phào một hơi. May quá, chưa làm gì cả! Không đúng, như thế cũng không tính là chưa làm, phải gọi là làm nửa vời mới đúng.
Thiên Tuyết càng nghĩ thì mặt càng đỏ, hận không thể độn thổ ngay tức khắc. Cô vậy mà lại chủ động đi quyến rũ Lãnh Ngạo, cô không phải bị ai nhập chứ? Một người cao quý lãnh diễm như cô lại đi làm chuyện dụ dỗ con trai nhà lành, thật là không khoa học nha.
Thiên Tuyết xấu hổ trùm chăn kín đầu, rốt cuộc cũng không chịu nổi, vùi mặt thật sâu xuống gối đầu mềm mại. Cô làm sao vậy? Làm sao vậy? Ngượng chết cô! Ít nhất cũng phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-thien-tuyet/2039384/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.