Thiên Tuyết ôm con chó nhỏ ngồi trong phòng, đứng bên cạnh cửa sổ sát đất,cảm nhận cái lạnh của mùa đông ở Pari. Cô ở đây cũng đã gần một tuầnrồi…vài ngày sau có lẽ nên đi thôi!
“Lacy, có muốn đi tắm haykhông?” Thiên Tuyết vuốt vuốt bộ lông giống như cục bông nhỏ của Lacy mở miệng. Cô thật sự rất thèm tắm, chỉ là không đồ thay nên mới không dám…
Khi cô xoay người lại lần nữa liền bị dọa cho hết hồn.
“Anh…anh…vào khi nào?” Xuất quỷ nhập thần! Người đàn ông này thật đáng sợ…
Lãnh Ngạo chính là không để ý đến câu hỏi ngớ ngẩn của cô. Đây là phòng của hắn, muốn vào khi nào cũng cần người quản sao?
“Lãnh Ngạo…” Giống như nghĩ đến điều gì, Thiên Tuyết bỗng nhiên cảm thấy có hi vọng.
“Gọi Ngạo!”
Tuy là thấy kì lạ nhưng mà cô vẫn chỉ “A” một tiếng sau đó tiếp tục.
“Cho tôi một bộ đồ có được hay không?”
Lần này thật sự hấp dẫn được ánh mắt của người đàn ông đang ngồi trên ghế.
“Mặc cái này có gì không tốt?”
Lãnh Ngạo đánh giá Thiên Tuyết một lượt từ trên xuống dưới. Nhìn thấy bóngdáng yêu kiều trong một chiếc sơ mi nam, hơn nữa còn là áo của mình.Trong lòng không khỏi cảm thấy thoải mái.
Không tốt rất nhiềuchỗ…tốt thì anh tự mặc đi! Thiên Tuyết trong đầu không ngừng lầm bầm.Nếu như không phải mấy ngày nay đã sớm quen cô cũng sẽ ngại ngùng cóđược hay không!
“Được rồi, tự em chọn đồ đi!” Lãnh Ngạo nhìn gương mặt nhỏ nghẹn uất của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-thien-tuyet/2039213/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.