Dương An Bang trong lòng thầm phân tích. Bảy mươi ngàn tệ, khoản tiền này đối với những người thuộc tầng lớp như mình mà nói, cũng không phải là con số lớn gì lắm. Trong kinh thành, con em gia tộc hơi có chút vị thế cơ bản đều có thể bỏ ra số tiền này. Nha đầu thứ hai của Tiếu gia góp hai mươi ngàn, cũng không chiếm của mình bao nhiêu lợi lộc. Nhưng cổ phần danh nghĩa của Nhiếp Chấn Bang thì có chút quá đáng rồi.
Phân chia cổ phần cũng rất cần chất xám. Mục đích của Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là bản thân cố gắng kiếm được bao nhiêu tiền từ chỗ này. Sự nghiệp của bản thân, tương lai chính là ở quan trường. Cái này gọi là: Nam tử hán không thể một ngày không có quyền. Đời trước, Nhiếp Chấn Bang đã thấy qua nhiều rồi. Không ít hào phú danh chấn thiên hạ thất bại. Trước lúc đó có bao nhiêu chính khách đến làm thượng khách. Đến khi sụp đổ ầm ầm, lại không có ai hỏi han đến. Suy cho cùng, tất cả đều xuất phát từ quyền lực.
Quan thương, Quan thương. Trước tiên phải có “Quan” rồi sau đó mới có “Thương”. Nếu như không có quyền, kinh doanh gì cũng không thành. Có một chút lời lãi là có thể bảo đảm cơm áo cả đời này của mình không cần phải lo, không cần phạm pháp mà vẫn có thể hưởng thụ vật chất, như vậy là đủ rồi. Về việc công ty ai làm chủ, đối với Nhiếp Chấn Bang cũng không thành vấn đề.
Hơn nữa, Dương An Bang con người này, kiếp trước có thể tạo nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54770/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.