Kiếp trước, Nhiếp Chấn Bang tuy rằng không có lăn lộn trong vòng này quá, nhưng cũng đã thấy được nhiều. Hồng tam đại, so với một đám người lão tam giới (cách gọi chung dành cho học sinh cao trung, sơ trung và sinh viên tốt nghiệp ba năm 1966, 67, 68 thay vì được học tiếp thì do sự hỗn loạn mà cuộc Cách mạng văn hóa gây ra, họ bị phân tán xuống nông thôn làm việc, đến năm 77 mặc dù được phục hồi, nhưng do quá tuổi cho nên dù học tiếp nhưng họ được xếp vào nhóm lão tam giới để phân biệt với hệ học sinh sau đó là tân tam giới),thì tuy rằng có sự thay đổi rất nhiều, nhưng tổng thể chung thì ở một số việc, họ vẫn giữ nguyên tắc. Hơn nữa, lăn lộn ở trong cái giới này rồi, tất cả mọi người đều là nhờ vào bản lĩnh của mình. Đừng nhìn Dương An Bang, Nhiếp Gia Dân mấy người đều là lão đại trong mấy cái vòng nhỏ hẹp này thật. Nhưng đấy đều là dựa vào năng lực của chính mình mà đạt được. So với việc chỉ biết dựa vào địa vị, quyền lực của bậc cha chú thì mấy chuyện như vậy, ở trong mắt bọn họ đó là khinh thường làm.
Một quyền vừa rồi, Nhiếp Chấn Bang đắn đo được vừa đúng. Đầu tiên là dùng thủ đoạn như sấm sét đánh ngã tất cả những người này, khiến họ sinh ra sự khiếp sợ, thế nhưng xuống tay lại hết sức có chừng mực, cũng không đánh họ bị thương thật sự. Cuối cùng, dùng một loại thái độ giống như là vui đùa để biểu đạt sự hữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54763/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.