- Mình đã chết rồi sao? Mình đã chết rồi sao?
Nhiếp Chấn Bang cảm thấy bản thân có chút choáng váng đầu, rõ ràng hắn nhớ được hắn đã nhảy từ trên tháp xuống. Chẳng lẽ, kỹ thuật y học xã hội cao siêu bây giờ đã cứu sống hắn?
Ngay lúc Nhiếp Chấn Bang đang trầm tư, bên cạnh, một giọng nói bỗng vang lên:
- Anh bạn trẻ, trốn tránh xử phạt cũng không cần phải giả bộ bất tỉnh đâu. Được rồi được rồi. Coi như cậu là sinh viên mới, lần này bỏ qua cho cậu. Vừa mới báo danh xong, lá gan cũng không nhỏ đâu. Học sinh thời nay, gan càng ngày càng lớn. Lần sau lại để tôi bắt gặp, sẽ không có chuyện tốt như vậy đâu.
Mở to mắt, Nhiếp Chấn Bang nhìn người trước mặt mà sợ ngây người. Đây. . đây là thầy giáo Tần? Người trông coi an toàn cho tòa tháp Bác Nhã? Sao lại trẻ như vậy?
Đây không phải tình huống mà năm đó, sau khi hắn báo danh trong đợt khai giảng xong, vụng trộm chạy lên tòa tháp Bác Nhã sao? Thầy giáo Tần kiên quyết muốn bắt hắn đi phòng công tác chính trị sinh viên, nhưng hắn lại giả bộ ngất, thấy hắn đáng thương, thầy giáo Tần tha cho hắn một lần. Ngay sau đó, hắn đi ra khỏi trường học, lại vừa đúng lúc gặp Dương An Na xảy ra tai nạn. Vì cứu Dương An Na, Nhiếp Chấn Bang hắn bị xe đụng gãy chân trái, từ nay về sau thành tàn tật. Mặc dù may mắn tìm được cha ruột của hắn, nhưng đây cũng là bắt đầu cho bi kịch của hắn, cho đến hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/54757/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.