Nghe nói như vậy, Diệp Thục Nhàn ở bên cạnh cũng có chút xấu hổ ở trên mặt. Tuy nhiên, cái vẻ mặt xấu hổ này cũng chỉ là chợt lóe mà qua, vào lúc này, Nhiếp Quốc Uy cũng không có chú ý, nhưng Nhiếp Chấn Bang cũng nhìn thấy được rồi.
Nhìn người mẹ kế này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang có chút cảm thán. Đời trước, Diệp Thục Nhàn đối với chính hắn cũng không tệ lắm. Một đứa con riêng, hơn nữa còn là một đứa con riêng tàn tật, nhưng cũng không có đuổi hắn đi. Cho dù là khi gia tộc đã nghèo túng, bà có một miếng ăn, vậy chính hắn cũng có một miếng ăn. Đó cũng coi như là một loại ân tình rồi.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên nhớ lại. Cha của Diệp Thục Nhàn, Diệp lão hình như là khoảng cuối năm sẽ chết vì bệnh tật.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang liền nhìn Diệp Thục Nhàn mà nói:
- Cô à, đoạn thời gian trước, cháu vẫn luôn nghe Tử Ngư nói muốn thăm ông ngoại. Cô cũng nên dẫn em ấy đi một chuyến đi.
Diệp gia là một gia tộc kiên định theo phái cải cách. Từ sau khi ông cụ Nhiếp gia kiên định đi theo đường lối bảo thủ, ông cụ hai nhà cũng vì thế mà tranh cãi rất nhiều lần. Cứ như vậy, ngay cả Diệp Thục Nhàn cũng không dám về nhà. Dù sao, bà đã là con dâu của Nhiếp gia, trong cái vấn đề như thế này, Diệp Thục Nhàn cũng phải thể hiện rõ cái thái độ của mình ra.
Không đợi Diệp Thục Nhàn nói chuyện, Nhiếp Quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283839/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.