Đồng chí Nam Tầm có thân phận gì chứ, đó là Thủ trưởng số một của quân đội, là nhân vật linh hồn đã một tay bày ra công cuộc cải cách mở cửa. Dù là thân phận hay địa vị, nó đều rất đặc thù.
Mà khi đã nói như vậy thì, người như đồng chí Nam Tầm sẽ không làm những chuyện như thế, dù là để lôi kéo thì cũng không cần làm vậy.
Nhưng, đồng chí Nam Tầm lại làm như vậy. Đây là một sự vinh dự lớn lao đối với Nhiếp Chấn Bang, thậm chí đối với cả Nhiếp gia. Nếu nói cho thô tục một chút, giờ đây, Nhiếp Chấn Bang đã hoàn toàn ngồi vững chắc trên cái thân phận thái tử thứ nhất của thủ đô. Có được thân phận cháu nuôi của Thủ trưởng Nam Tầm, cộng thêm một Nhiếp gia đứng đằng sau làm chỗ dựa, chỉ cần Nhiếp Chấn Bang không giết người đốt nhà, vậy thì trong cả nước này, sợ là không ai có thể trị được hắn nữa.
Nhìn thấy Nhiếp lão và Nhiếp Chấn Bang đều há hốc miệng, đồng chí Nam Tầm cũng hài hước nói:
- Sao rồi? Lão Nhiếp, ông cảm thấy không muốn chia sẻ đứa cháu giỏi giang này cho ai à? Lão Nhiếp ông sao vẫn giữ tính khí trước kia vậy. Khi còn chiến tranh kháng Nhật, ông đã keo kiệt giấu riêng một đám quân Nhật đánh một mình, giờ ngay cả cháu trai cũng giữ khư khư như bảo bối vậy.
Bị Nam lão nói vậy, Nhiếp lão cũng cười, trí tuệ của đồng chí Nam Tầm quả không phải hạng thường, dùng lời hài hước như vậy, dù là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283790/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.