Đi Liên Xô?
Đi Liên Xô!!
Câu này vừa nói ra, ngay lập tức khiến tất cả đều kinh sợ. Nhiếp Gia Dân trộm giật nhẹ Nhiếp Chấn Bang một cái, rồi thấp giọng nói:
- Lão Tam, có phải cậu điên rồi không. Cậu không biết giờ nước ta và Liên Xô đang ở trong thời kỳ đóng băng sao? Cậu qua đó thế nào? Qua đó bằng thân phận gì? Bên đó cũng không có đại sứ quán nước ta. Đến lúc đó, có lẽ cậu chết thế nào cũng không biết.
Cảm nhận được sự quan tâm nồng hậu của Nhiếp Gia Dân, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút cảm động. Ở kiếp trước, quan hệ giữa Nhiếp Chấn Bang và hai người an hem này của Nhiếp gia cũng không hề hòa hợp. Ở kiếp trước, Nhiếp Gia Lương và Nhiếp Gia dân cơ bản là khinh thường hắn, một đứa con riêng tàn phế.
Một đời này, trong tận đáy lòng Nhiếp Chấn Bang, hắn cũng chưa thật sự chấp nhận Nhiếp Gia Lương và Nhiếp Gia Dân. Những điều hắn làm trước đó, chẳng qua chỉ là do hắn cần lợi dụng họ để thay đổi Nhiếp gia mà thôi.
Nhưng, lúc này đây, quan niệm của Nhiếp Chấn Bang đã ngay lập tức thay đổi chỉ trong nháy mắt. Cảm nhận được sự quan tâm của Nhiếp Gia Dân, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, vỗ vào tay Nhiếp Gia Dần rồi thấp giọng nói:
- Anh hai, anh yên tâm, em sẽ có chừng mực.
Tiếng anh hai này là tiếng phát ra từ đáy lòng. Nhiếp Gia Dân cũng cảm thấy hơi khác lạ, bèn vỗ Nhiếp Chấn Bang rồi cười mắng:
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283785/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.