Ba trăm ngàn la Mỹ, cái giá này, cũng không làm cho Lý Lệ Tuyết bị lạc lối. Ngày trước, Lục gia, người đã mang cô vào con đường này, từng nói qua với cô, trên thế giới này, tuyệt đối sẽ không có yêu vô duyên vô cớ.
Lục gia đã từng là một truyền kỳ trong giới nhà buôn, nhà bán buôn lớn nhất trong khu chợ ở Ascot. Nhưng tiếc là, ông cũng đã chết rồi. Rất nhiều người đều cho rằng Lý Lệ Tuyết là người tình của Lục gia. Nhưng, người khác đều không biết, trên thực tế, Lục gia là bạn tâm giao của cha Lý Lệ Tuyết.
- Tam thiếu gia, tại sao anh lại trả cho tôi mức thù lao cao như vậy. Thu nhập mà anh tính, đó là của nhóm người anh Tô. Tôi không có nhiều tiền vốn như vậy. Mỗi năm cũng khoảng trên dưới 5 ngàn cho đến 8 ngàn đô la Mỹ. Với cái giá gấp 60 lần, anh thấy có đáng hay không? Hoặc là, tác dụng của tôi không có rõ ràng như vậy. Có người từng nói qua với tôi, thế giới này, vốn là không có bữa ăn nào miễn phí hết. Nếu như anh là muốn tôi đi làm chuyện đó, tôi không thể đáp ứng được.
Lý Lệ Tuyết nhìn chăm chú vào Nhiếp Chấn Bang nói.
Tự biết mình, có thể nhanh chóng tìm ra được chỗ đứng của bản thân, và cũng rất rõ đối với cái vị trí đó thế nào, biểu hiện của Lý Lệ Tuyết cũng là khiến cho ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang sáng lên. Biểu hiện của cô gái này, càng lúc càng khiến cho Nhiếp Chấn Bang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283768/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.