- Mikoyan, cậu làm gì vậy? Chấn Bang là khách của ông nội tôi, gia tộc của cậu ta ở Hoa Hạ cũng là nằm trên đỉnh đấy. Cậu đừng dính vào.
Gano Yanukovich cũng vội vàng đứng lên. Thực sự nếu xảy ra chuyện thì hắn gặp phiền phức lớn rồi. Ít nhất, ông nội cũng không tha cho hắn được.
Nhiếp Chấn Bang lại kéo Gano Yanukovich sang một bên, nhìn chằm chằm vào Mykoyan, nói:
- Mykoyan tiên sinh, lần đầu tiên được làm quen với anh, làm quen với các vị con cháu tinh anh của giới chính trị quân đội Liên Xô, cá nhân tôi rất vui, nhưng tôi lại không ủng hộ cách sống này của các anh.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quét mắt một lượt nhìn đám người đang trợn mắt nhìn mình, thản nhiên nói:
- Các anh biết tôi hiện giờ bao nhiêu tuổi không? Tôi mới mười bảy tuổi, người bạn bên cạnh tôi cũng mới mười chín tuổi, tin rằng các vị ngồi đây đều lớn hơn tôi.
Những lời này lại là sự thực, Mykoyan lớn nhất, hiện nay đã hai mười tư tuổi rồi, tên béo nhỏ nhất cũng đã hai mươi mốt tuổi.
Mykoyan nhướn mày nhìn Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Vậy à? Thế thì sao?
Nhiếp Chấn Bang rất vui vẻ, cái hắn muốn chính là hiệu quả này. Có người phối hợp với hắn, một hỏi một đáp, kế hoạch sau đó mới triển khai dễ dàng được. Không ngờ tên Mykoyan này lại hiểu biết như vậy.
- Không sao cả. Chỉ có điều, tôi cảm thấy mấy người các anh quá đáng thương. Tôi không biết các anh muốn dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283764/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.