Hành động này của Nhiếp Chấn Bang cũng là khiến Lương Lễ Quý có chút cảm động. Mặc dù Lưu Côn không nói rõ, nhưng Lương Lễ Quý cũng hiểu rõ bối cảnh quan hệ của Nhiếp tam ca nhất định là thông thiên rồi.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang lại có thể thoải mái tới mức này, ngay trước mặt hắn gọi cú điện thoại này, bất kể sự việc thành hay không thì điều này cũng nói rõ thái độ của Nhiếp Chấn Bang là thẳng thắn và chân thành.
Điện thoại tu tu hai tiếng lập tức có người nhận, Nhiếp Chấn Bang lập tức cầm điện thoại lên nói:
- Xin chào, xin nối máy tới văn phòng thủ trưởng, tôi là Nhiếp Chấn Bang.
Không đến một lúc, âm thanh sang sảng của Nhiếp lão vang lên trong điện thoại:
- Chấn Bang à, trở về rồi à? Lần này sao đi đến hơn một tháng, cũng không có tin tức gì, thằng bé này, còn không nhớ gọi điện thoại về sao?
Trong lời nói của Nhiếp lão còn mang hàm ý quan tâm, điều này cũng khiến Nhiếp Chấn Bang có chút xúc động, kiếp trước, sự tiếp xúc giữa hắn và ông cụ cũng không nhiều.
Lúc này nhớ lại, điều đó cũng là bình thường. Kiếp trước, đầu tiên là thân phận con riêng, ông cụ đã không quá thích rồi, thêm vào đó là một thân thể tàn phế, ông cụ là một người có thân phận như thế, cho dù có yêu quý cũng sẽ không bỏ mặt mũi xuống được. Đến kiếp này, một loạt những hành động của Nhiếp Chấn Bang đã làm cho tầng ngăn cách giữa Nhiếp Chấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283759/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.