Những lời này của Lý Lệ Tuyết chẳng những khiến cho Nhiếp Chấn Bang sửng sốt, mà ở bên cạnh, Lưu Côn cùng với Đại Long và Hổ Tử cũng đều há to miệng. Nhất là Hổ Tử, trong khoảng thời gian này, làm bảo vệ của Lý Lệ Tuyết, nhìn một loạt những gì mà Lý Lệ Tuyết đã làm ở Liên Xô. Cái loại sát khí cùng với sự quyết đoán này, cái loại dứt khoát này, cho dù là đàn ông cũng phải kém cỏi hơn. Người phụ nữ này, một người mạnh mẽ như vậy, cũng sẽ cầu xin người khác sao?
- Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy qua sao?
Nói xong câu đó, Lý Lệ Tuyết cũng có hơi chút ngượng ngùng dần. Ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Lý Lệ Tuyệt coi như là luôn có cá tính. Hơn nữa, Lý Lệ Tuyết sở dĩ có thể biểu hiện được dịu ngoan trước mặt Nhiếp Chấn Bang như vậy, điều này hoàn toàn không liên quan gì tới quyền thế của Nhiếp Chấn Bang. Mà là do một loạt những hành động của Nhiếp Chấn Bang khiến cho Lý Lệ Tuyết phải khâm phục từ tận trong tâm khảm. Nhìn một xe quân sự trao đổi với nhau, mấy thứ mà chính mình làm cùng với những người buôn bán kia, căn bản cũng chỉ là trò chơi của trẻ con mà thôi.
Nhưng mặc dù như vậy, Lý Lệ Tuyết vẫn cảm thấy khâm phục Nhiếp Chấn Bang nhiều hơn là sợ hãi. Huống chi là đối mặt với một đám người như Lưu Côn, nhìn bộ dạng đám người Lưu Côn, Lý Lệ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn. Nói lên luôn.
Mà Lưu Côn lúc này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283751/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.