Lúc này, sắc mặt Lý Lệ Tuyết trắng bệch, hai tay ôm đầu gối, bộ dáng rất tủi thân, ngồi ở trên tấm thảm, hai mắt rưng rưng nhìn Nhiếp Chấn Bang.
Một đại mỹ nhân, hơn nữa còn là mỹ nhân rất đẹp, chủ động đưa tới cửa nhưng lại bị người ta cự tuyệt, nhất thời, Lý Lệ Tuyết cũng không biết phải như thế nào nữa.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng là có khổ thì tự mình biết lấy. Bản thân Nhiếp Chấn Bang chính là một đứa con riêng, cả đời này, nếu nói thứ mà Nhiếp Chấn Bang ghét nhất là gì thì nhất định là về vấn đề này. Mình là con riêng, hơn nữa Nhiếp Chấn Bang ở kiếp trước cũng đã trải qua những năm tháng bi thảm như vậy rồi.
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang hết sức bài trừ điều này, đây cũng là nguyên nhân cơ bản tại sao từ trước tới nay Nhiếp Chấn Bang căn bản không hề hứng thú đối với chuyện yêu đương nam nữ.
Lúc này rõ ràng biết mình căn bản không thể có một câu trả lời thỏa đáng cho Lý Lệ Tuyết, trong lòng Nhiếp Chấn Bang càng không muốn sau này con mà Lý Lệ Tuyết sinh ra lại đi vào con đường của chính mình lần nữa.
Nhưng lời nói như vậy lại không thể nói cho Lý Lệ Tuyết, trên mặt Nhiếp Chấn Bang lộ ra vẻ cười khổ, lập tức nói:
- Lệ Tuyết, xin lỗi, đây không phải là do cô, hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang tôi trước đó, bây giờ và cả sau này, tôi chưa bao giờ coi thường cô, đây là do tôi, cụ thể là gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283731/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.