- Sân bay quốc tế sao?
Nghe được câu này, Nhiếp Quốc Uy cũng hơi ngây người. Mặc dù đứa con này của ông từ sau khi vào Nhiếp gia, việc mà nó làm đa số đều khiến ông ngạc nhiên, nhưng ý tưởng này vẫn khiến cho Nhiếp Quốc Uy có chút kinh ngạc. Cả Thành ủy Bằng Thành hiện nay đều có ý kiến bất đồng đối với vấn đề xây dựng sân bay, dù sao, sân bay Việt Châu đã là cảng hàng không lớn cấp quốc tế rồi, trong nước cũng chỉ đứng sau sân bay Bắc Kinh và sân bay Thượng Hải.
Bằng Thành cách Việt Châu không được coi là quá xa, thêm nữa, Hồng Công và Macao ở bên đối diện cũng có sân bay, hôm nay ở hội nghị, lúc sớm cũng có lãnh đạo chỉ ra vấn đề xây dựng lặp lại, lãng phí tài nguyên.
Lúc này, đến vấn đề có xây dựng sân bay hay không còn chưa giải quyết được. Bây giờ còn hay hơn, con mình lại kiến nghị trực tiếp làm sân bay quốc tế.
Trầm tư một lúc, Nhiếp Quốc Uy nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Sân bay quốc tế à? Đây không giống với sân bay nội địa. Sân bay quốc tế bắt buộc phải có đường băng mà máy bay loại lớn có thể cất cánh và hạ cánh, đồng thời cung cấp nơi chứa máy bay loại lớn đỗ lại. Thêm nữa, trạm đứng cũng phải phân ra để xây dựng, làm lối ra trong nước và quốc tế, đầu tư vào đó so với đầu tư sân bay nội địa trong nước lớn hơn nhiều. Hơn nữa, điều này có tất yếu sao?
Nhiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283723/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.