Nghe thấy câu này của Nhiếp Chấn Bang, nét mặt Lưu Côn có chút lúng túng. Thân phận của Lưu Côn không giống với người khác. Từ trưởng bối mà nói, cha của Lưu Côn hiện giờ coi như là một thành phần chính thức của Nhiếp hệ. Theo bản thân mà nói, quan hệ giữa Lưu Côn và Nhiếp Chấn Bang đó cũng là có giới hạn rất rõ ràng.
Nhìn Lưu Dương ngồi chồm hổm trên mặt đất, Lưu Côn hận không thể một cú đá bay đi, bà con xa này của cậu, thực sự quá ngang ngược rồi. Bản lĩnh thì không có, nhưng lại đi học mấy cái thói hư tật xấu trong thủ đô. Ỷ vào có một người bác là cấp Thứ trưởng, ỷ vào một người em họ như cậu đây thôi, thế mà làm như cả thành Tứ Cửu này đã biến thành thiên hạ của anh ta vậy. Giờ phút này, Lưu Côn cũng có chút hối hận, có trách thì chỉ trách trước đó, cậu đã có chút dung túng.
Bên cạnh, Lý Hoa cũng bước tới chào đón. Hiện giờ, bác cả Nhiếp Quốc Đống của Nhiếp gia là người đứng đầu quân khu thủ đô. Cha của Lý Hoa hiện nay cũng là Phó chính ủy của quân khu thủ đô, coi như là có giao tình không ít. Ngay lập tức, Lý Hoa bước tới, thấp giọng nói:
- Tam ca, anh xem, trước mặt nhiều người như vậynếu không, chúng ta có chuyện gì vào trong phòng nói chuyện, thế nào?
Nhìn Lưu Côn đứng cạnh đấy cúi đầu không nói gì, lúc này, cơn tức giận của Nhiếp Chấn Bang cũng xuôi hơn nhiều. Thái độ này của Lưu Côn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283691/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.