- Không nghĩ ra thật sao?
Khuôn mặt ông cụ mang theo mỉm cười hỏi Nhiếp Chấn Bang.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang gật đầu, lúc này tâm tình của ông cụ cũng không tệ, lập tức liền cười nói:
- Hai năm qua ở Chi Đoàn, cháu đã đảm nhiệm hai năm trưởng phòng, lần này điều đi ra ngoài, tăng thêm nửa cấp, lại là đi địa khu tận Tây Bộ xa xôi. Sự sắp xếp như vậy cũng có thể chấp nhận được. Hai mươi hai tuổi mà có thể lên tới Phó cục trưởng, cháu chính là người đầu tiên, đại ca Gia Lương của cháu cũng đến 30 mới làm tới chức Phó cục trưởng. Nếu tiếp tục ở trong nội địa thì hạn chế về tuổi là quá lớn. Chỉ có thể bắt đầu từ địa khu Tây Bộ xa xôi thì lợi thế của cháu mới có thể phát huy được. Hiện tại đã hiểu rõ rồi sao?
Nói tới đây, ông cụ lập tức lấy một tờ giấy ra, đưa cho Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang này, đây là số điện thoại liên lạc của Phó bí thư Đảng ủy Lý Dật Phong của khu tự trị Tây Bắc. Năm đó, lúc ông còn ở Tây Bắc, cậu ta đã cùng làm việc với ông một thời gian, cũng coi như là học trò của ông. Lần này tới đó, cháu có thể đi thăm hỏi cậu ta một chuyến. Tuy nhiên,
Lời nói của ông cụ lại đột nhiên biến đổi, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Mối quan hệ này, cũng không phải là để cho cháu khoe ra đấy, ông đã nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283642/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.