Lúc bước vào, Mạc Chí Hải nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang và Tiền Tiến đang cùng nhau nói chuyện. Nhưng, Mạc Chí Hải lại lựa chọn sự im lặng không để ý đến. Nhiếp Chấn Bang có bối cảnh, điều đó Mạc Chí Hải cũng biết, nếu không hắn còn trẻ tuổi như vậy không thể trở thành cán bộ cấp phó huống hồ còn là cán bộ có chức vụ lãnh đạo. Nhảy dù xuống không nói, lại còn do Phương Cố Sơn, Trưởng ban tổ chức, Ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Bá Châu đích thân hộ tống, những điều này đủ để chứng minh Nhiếp Chân Bang không phải tầm thường.
Nhưng trong lòng Mạc Chí Hải cho rằng thân thế của Nhiếp Chấn Bang có lẽ là thế hệ con cháu của Phương Cố Sơn, để tạo chỗ dựa cho hậu bối, Phương Cố Sơn mới cố ý đến đây nhưng bây giờ Mạc Chí Hải nhận ra suy nghĩ của bản thân hoàn toàn sai lầm.
Con người Tiền Tiến, Mạc Chí hải cũng rất hiểu, cũng đã nghe không ít chuyện về cậu ta. Với bối cảnh của Tiền Tiến, nếu như Nhiếp Chấn Bang chỉ là có quan hệ với Phương Cố Sơn thì không có đủ tư cách để làm cho Tiền Tiến có thái độ khách sáo như vậy.
Những lời đối thoại giữa Tiền Tiến và người thanh niên trẻ lúc nãy, Mạc Chí Hải nghe rất rõ. Trong loáng thoáng, có vẻ Tiền Tiến vẫn là lấy người thanh niên trẻ kia làm trọng, hơn nữa, xem tình hình trước mắt thì trước đó, Tiền Tiến cũng không nhận thức Nhiếp Chấn Bang, điều này làm cho Mạc Chí Hải phải suy nghĩ sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283622/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.