Bình thường mà nói, cho dù có muốn Triệu Côn Luân nhường lại vị trí Trưởng phòng thì phương pháp thường làm là: gặp riêng, sau khi thảo luận ổn thỏa với Triệu Côn Luân, để Triệu Côn Luân tự mình đề xuất chuyện này, như vậy người ngoài nhìn vào sẽ thấy đây vừa là thái độ khiêm nhường vừa là phong cách làm việc thiết thực, tấm lòng rộng lượng, nguyện ý nhường đường cho đồng chí trẻ tuổi, cho người trẻ tuổi cơ hội.
Nhưng, Nhiếp Chấn Bang ngược lại là, nửa câu cũng không nói với Triệu Côn Luân, trực tiếp ở Hội nghị thường vụ nói ra chuyện này. Điều này làm cho Triệu Côn Luân chấn kinh, đồng thời cũng có cảm giác thẹn quá hóa giận, làm như vậy rõ ràng là tát thẳng vào mặt ông ta, hơn nữa còn làm cho người ngoài nghĩ rằng ông ta ham muốn quyền lực luôn muốn chiếm lấy vị trí này.
Lúc này, cả phòng họp yên lặng, tất cả ánh mắt của các Ủy viên thường vụ đều tập trung vào Triệu Côn Luân, đợi Triệu Côn Luân trả lời. Triệu Côn Luân sắc mặt âm trầm, trầm mặc một lúc. Nhiếp Chấn Bang làm như vậy, xem như đã triệt để bức bách Triệu Côn Luân rồi.
- Đồng chí Trần Nhạc, năng lực cũng rất tốt. Trong thời gian đảm nhiệm vị trí đồn trưởng đồn công an trấn Thành Quan đã giữ cho trị an của trấn Thành Quan rất ổn định. Nói một cách tổng thể, đồng chí này cũng không tệ. Có điều, đồng chí Trần Nhạc khi còn ở trấn Thành Quan cũng có người phản ánh đồng chí trong lúc làm việc có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283563/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.