- Lão Tam, thật không ngờ, không ngờ lại gặp mặt nhau ở trường hợp như thế này.
Ở trong phòng của khách sạn Kim Đỉnh, Lý Vũ lúc này hoàn toàn đã không còn cái sự chín chắn cùng với đại khí, ngược lại có vẻ có chút tùy ỳ cùng lười nhác, hai chân đặt ở trên bàn trà, nói xong rất là tự nhiên.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng có chút kinh ngạc. Không ngờ là Lý Vũ cũng rời khỏi bộ ủy trung ương để xuống dưới, mà có thể được Lý gia an bài tới Giang Bắc, năng lực bản thân của Lý Vũ cũng đủ đáng giá để khẳng định rồi. Thông thường mà nói, nếu không có biểu hiện xuất sắc nhất định, chắc chắn là sẽ không được thả xuống dưới để rèn luyện.
Hơn nữa, ý tưởng của Nhiếp Chấn Bang lại sâu thêm một tầng. Theo cách nhìn của đám công tử bột ở thủ đô, xuống dưới cơ sở, đó chẳng khác nào là hạ chức cả. Dưới cơ sở làm sao có thể thoải mái được như ở trên bộ ủy trung ương. Ngồi ở trong bộ ủy trung ương, chính là ngồi ngay dưới mí mắt của ông già (bố) hoặc thậm chí là ông cụ (ông),mặc dù nói không được thái quá, nhưng mà, đồng dạng là, lãnh đạo phía trên, cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt đối với mấy tên mà họ không chọc nổi này. Mặc kệ không hỏi, nếu hình dung vậy thì có lẽ là quá cường điệu rồi, ít nhất thì, tùy tiện xin phép nghỉ, thỉnh thoảng nghỉ ngơi một chút, thiếu vài ngày công còn không có vấn đề. Quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283550/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.