Tính cách của Nhiếp Chấn Bang, kiếp này so với kiếp trước, thực sự là đã có một sự lột xác hoàn toàn. Kiếp trước, Nhiếp Chấn Bang xem như là một điển hình cho việc người gặp người bắt nạt, hơn nữa còn là loại hình bị bắt nạt nhưng không dám đáp trả lại. Nhưng, ở kiếp này thì sao? Nhiếp Chấn Bang cho tới bây giờ đều ôm cách nghĩ là người không đáng ta, ta không đáng người, người nếu phạm ta thì ta tất giẫm lên người. Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không thèm quản xem người nọ có phải là công tử của lãnh đạo nào hay không.
Những lời này, Nhiếp Chấn Bang mới vừa nói ra khỏi miệng, bên cạnh, Quách Sướng cùng La Hạo nhìn xem đến trợn mắt há hốc mồm. Con cái của Bí thư Tưởng không ở bên Tây Bắc này, cũng không tốt đi đánh giá. Nhưng, trong một nghìn lãnh đạo của Khu tự trị Tây Bắc này, ngay cả công tử của chủ tịch khu tự trị cũng không có ngang ngược giống như Tào Tráng Chí này.
Có thể nói như vậy, ở trong đám con ông cháu cha của khu tự trị, Tào Tráng Chí coi như là một kẻ đứng đầu. Cho dù là Tiền Tiến, cho đến lúc bố của hắn còn chưa phải là Bí thư Đảng ủy của khu tự trị thì hắn vẫn là không bằng được nếu so sánh với Tào Tráng Chí.
Nhưng, Tào Tráng Chí lúc này cũng là bị Nhiếp Chấn Bang đốp ngược trở lại. Thế này làm sao mà không khiến cho mọi người kinh ngạc. Giờ phút này, Tào Tráng Chí cũng là ngây ngẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283541/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.