Ngang nhiên xúi giục người thân trong gia đình mình gây trở ngại việc giải phóng mặt bằng, tiết lộ giá tiền bồi thường, vân vân. Một loạt sai phạm này khiến Nhiếp Chấn Bang vô cùng tức giận. Quay đầu nhìn Bí thư Đảng ủy xã Lãnh Quốc Hoa, hắn lạnh lùng nói:
- Bí thư Lãnh, công việc ở xã Thắng Lợi tạm thời giao cho ông hoàn toàn phụ trách.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang rời đi, đám quần chúng tụ tập vây quanh cũng giải tán dần dần. Lúc này, Mã Đại Ngưu cũng đã đưa cho ông cụ Tăng kí vào bản thỏa thuận giải phóng mặt bằng và bồi thường. Chỉ đợi tới sáng mai là bắt tay vào dỡ bỏ căn nhà của ông cụ Tăng.
Giờ phút này, đèn điện cũng đã bị dỡ bỏ đi hết. Trong bóng đêm tối tăm, chỉ còn lại Tăng Thái Bình và ông cụ Tăng. Nhìn ông cụ Tăng vẫn trưng cái vẻ mặt khó chịu, Tăng Thái Bình cũng khóc không ra nước mắt. Chính mình một cái hảo tâm, nhưng kết quả cuối cùng, đến ngay cả chức vụ cũng đánh mất:
- Chú à, cái miệng của chú không thể kín một chút sao. Trước mặt nhiều người người như vậy, chú nói toạc hết ra, không phải là hủy hết hình tượng của cháu sao? Bây giờ thì tốt rồi, ngay cả bát cơm, cháu trai chú cũng không còn nữa đây.
Ngày hôm sau, Nhiếp Chấn Bang đang chuẩn bị đi tìm Trương Sở Bân bàn chuyện. Dù sao thì Tăng Thái Bình cũng được coi là cán bộ nhân viên nhà nước, mặc dù khai trừ cũng được, xử phạt hay gì cũng tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283516/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.