- Đi ra ngoài? Đi như thế nào? Trưởng phòng Phạm, chúng ta đây là khu kinh tế mới, không phải là sản phẩm gì, cái thứ này hoàn toàn trống rỗng, tôi thấy không dễ đi đâu.
Ba Nhã Nhĩ lúc này cũng phát biểu ý kiến bất đồng của mình.
Nhiếp Chấn Bang thật ra cũng gật đầu đồng tình. Vào thời đại sau này, các hội nghị xúc tiến thương mại, cái gì mà hội chợ, mỗi nơi đều có thể thấy bóng dáng của các khu kinh tế mới, đây chính là tuyên truyền. Bây giờ, đã không phải là thời đại mùi rượu không sợ ngõ sâu nữa rồi.
Phạm Chấn Minh cũng không để ý, lập tức cười nói:
- Chủ tịch Ba, vấn đề này tôi cũng nghĩ qua rồi, cũng là chỗ rối rắm của tôi.
Ngừng một lát, Phạm Chấn Minh nhìn mọi người, lập tức lấy ra một xấp tài liệu phát đi, tiếp tục nói:
- Các vị lãnh đạo, đây là ít tài liệu tôi làm được. Thông qua việc tra tìm một ít số liệu, ở trong nước, quảng cáo sớm nhất bắt đầu khi tôi còn khá nhỏ. Lúc đó máy ghi âm Yến Vũ đưa quảng cáo lên trên đài truyền hình quốc gia, cũng chỉ mới có bốn trăm nghìn. Nhưng đến những năm 20, đầu tư vào quảng cáo đã tăng lên gấp mười lần, đạt mức bốn triệu khiến người ta kinh ngạc, còn lượng tiêu thụ của Yến Vũ đã phổ biến toàn quốc, đây là một ví dụ điển hình. Ngoài ra, năm ngoái, quảng cáo Nestle lấy Thượng Hải làm bối cảnh, vừa đưa ra liền thịnh hành trong cả nước, cà phê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trung-sinh-the-gia-tu/2283488/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.